Tap chi lam dep

Em là một cô gái không còn... trinh tiết!

Cập nhật: 02/07/2011 - 10:11:00 AM
Trong tình yêu, em thấy mình cũng "nhũn như con chi chi", em đã không thể cưỡng lại sự đòi hỏi của bạn, và chúng em quan hệ, khi đó em 21 tuổi.

Hình ảnh minh họa 

Xin chào các anh chị độc giả aFamily!

Em năm nay 24 tuổi, là một cô gái không còn trinh tiết, và theo định nghĩa, em là một người đàn bà. Đây là lần đầu tiên em viết tâm sự với aFamily, em cũng xin chia sẻ một số những suy nghĩ của mình về chủ đề mà mọi người đang quan tâm, trinh tiết.

Trước hết, em khẳng định: với quyền công dân theo pháp luật Việt Nam, quyền làm người, với trí não và tiếng nói hiện hữu, em - một cô gái không còn trinh tiết, hoàn toàn có thể lên tiếng và độc lập về quan điểm sống, quan điểm làm người và đối nhân xử thế như tất cả mọi người trên toàn thế giới. Và em biết, mặc dù với dòng tít đủ khiến cho "những người đàn ông chân chính" lướt qua hay không thèm đếm xỉa, thì vẫn có hàng nghìn người theo dõi cảm thông và chia sẻ với một người đã có "lỗi lầm" trong quá khứ như em.

Gần như những gì em muốn nói thì có rất nhiều bài viết của các anh các chị đã nói cả rồi, và em hoàn toàn có thể hiểu và ủng hộ trên phương diện quan điểm cá nhân. Nhưng em xin mạn phép nêu ra suy nghĩ của bản thân mình sau khi đọc một lượt toàn bộ từ câu chuyện của bạn G cho đến những bình luận chia sẻ của tất cả mọi người.

Với cá nhân em, em cho rằng anh Thành ("Những cô gái để mất trinh tiết nên thừa nhận cái sai của mình", "Đàn ông quan hệ với phụ nữ mất trinh chỉ để thỏa mãn "chuyện ấy"), hay những người đàn ông "ủng hộ" việc chia tay ngay lập tức khi biết bạn gái không còn trinh là một điều dễ hiểu bởi bản thân họ chưa từng quan hệ (tự nguyện đôi bên) hay "cướp" đi trinh tiết của bạn gái mình, chỉ đơn giản họ cho rằng, họ "trinh nguyên" thì bạn gái họ cũng phải "vẹn toàn" như vậy.

Tuy nhiên, vì điều đó mà các anh cho rằng mình là người đàn ông "chân chính" thì hy vọng rằng các anh hãy nghĩ lại, bởi sự chân chính của một người đàn ông nằm ở việc anh ta sống để thiên hạ nể phục như thế nào, tri thức anh ta có bao nhiêu, liệu anh ta có một người phụ nữ luôn sẵn sàng hy sinh và yêu anh ta hết mình hay không và nằm ở cả số tiền anh ta kiếm được bằng mồ hôi nước mắt, chứ không phải là anh ta biết "phân biệt" được thế nào là gái còn trinh hay mất trinh.

Em còn trẻ, 24 tuổi đời, nhưng với lối suy nghĩ mang tính nhỏ nhen và áp đặt của các anh, em bỗng nhiên cảm nhận mình như muốn gồng lên, không phải để bảo vệ về việc mất trinh của mình, mà là bảo vệ quyền làm người, quyền được lên tiếng, quyền làm vợ, làm mẹ "chân chính" của chính em, của những người phụ nữ trót mang lỗi lầm trong quá khứ, để hôm nay bị các anh phán xét là "không đáng làm người", "không xứng đáng lấy làm vợ" hay "không đủ tư cách nuôi dạy thế hệ sau này"...

Các cụ có câu, trước khi nói hãy uốn lưỡi bảy lần, hẳn các anh hiểu. Anh không hiểu nguyên nhân của lỗi lầm ấy, anh không biết diễn biến lỗi lầm ấy ra sao, ai cho các anh cái quyền phán xét như đinh đóng cột rằng những người phụ nữ mất trinh không đáng và không xứng với những phẩm hạnh mà các anh cho rằng đó là điều tiên quyết để tiến xa hơn với một người phụ nữ.

Đành rằng các anh nghĩ và thương cho phận gái, đành rằng các anh lên diễn đàn này cũng chỉ để cảnh tỉnh và khuyên nhủ một thế hệ các cô gái không nên quá dễ dãi buông thả, không nên quá hết mình. Nhưng các anh đã thể hiện quan điểm cá nhân khắt khe, áp đặt một cách rõ ràng, và các anh hãy tin đi, rằng chính những sự phản hồi không có sự đồng cảm với các anh chẳng qua là vì lời lẽ các anh dùng sâu cay và độc địa quá. Người với người sống để yêu nhau, hay để chì chiết, căn vặn tất cả những gì đã khép lại?

Em đọc bài viết của bạn Yuki ("Phụ nữ đánh mất trinh tiết thì cũng là người"), của người thầy giáo gọi các anh là những người suy nghĩ thời tiền sử ("Tôi đã cưới một cô vợ không còn trinh"), hay bài của anh Phong về thân phận người phụ nữ ("Với anh Thành, chỉ cần "búp bê tình dục" là đủ ")... , em khâm phục những con người ấy. Không phải vì họ thoáng như Tây, hay họ tỏ ra là hiểu biết mà vì họ là "con người" thực sự.

Những người đàn ông chỉ lăm lăm đi soi cái màng trinh của người phụ nữ như anh Thành hay mấy anh khác chỉ có phần "con" là nhiều, chứ phần "người" của các anh chưa tiến hoá hết, hoặc không các anh là những kẻ "vô tri vô giác" trước một tâm hồn, một số phận mà có lẽ đâu đó những người thân của các anh đang phải gánh chịu.

Các anh hãy nhìn ra cái sai của mình đi, bởi khi các anh cho rằng những cô gái không còn trinh là "hư hỏng, mất nết" thì họ lại chỉ có thể gán với những người đàn ông goá vợ hay vợ chết là các anh đang "tầm thường hoá" nhân cách một con người và chính các anh đang tạo ra một lối nghĩ hạn hẹp, ích kỉ và rất "vô đạo đức".

Chính bản thân em, hay các anh chị trên diễn đàn này, không ai cổ vũ cho việc quan hệ trước hôn nhân cả, chỉ có điều, họ đủ sự bao dung, hiểu biết để yêu thương người khác. Vì thế, các anh hãy cứ giữ quan điểm của bản thân mình, cứ mải miết đi tìm sự trinh tiết mà thờ ơ với những cảnh đời quanh các anh, nhưng em hy vọng các anh hãy suy nghĩ thật kĩ trước khi phát ngôn, hãy mở lòng hơn nữa để tâm hồn các anh luôn thanh thản, chứ cứ ôm khư khư quan điểm của mình để áp đặt (hay xúi giục) người khác nghe theo thì đúng là xã hội này điên đảo mất. Các anh đừng vì một bộ phận các cô gái không còn trinh theo đà hư hỏng truỵ lạc mà đánh giá về phẩm hạnh của bất cứ người phụ nữ nào, hãy tìm hiểu họ.

Em tự hào về mẹ. Thời đất nước còn chiến tranh, mẹ sống cùng tình yêu suốt 8 năm trời, mòn mỏi chờ đợi và hy sinh,  khi mẹ mang trong mình giọt máu là em đây, và mong chờ lời hứa một đám cưới cận kề, nhưng bố em "quất ngựa truy phong". Cho tới nay, dù bố em có cầu xin lạy lục, nhưng với em, em luôn cho rằng mình tự hình thành trong bụng mẹ và ra đời. Điều đó để nói rằng, ngay cả khi bom đạn, ai cũng nuôi trong mình một tình yêu nồng cháy, cũng "sai lầm", hẳn các anh cũng biết nhiều câu chuyện như thế?

Họ, hay mẹ của em, "hư hỏng" ư? Đó chỉ là quan điểm của thời cũ, và mẹ em cũng đã rất khổ sở vì điều đó. Nhưng mẹ em đã đứng lên, làm giàu và chịu thương chịu khó, mẹ đã đáp được đến bờ hạnh phúc với 3 đứa con xinh xắn, có cả em nữa. Em không rõ trong đầu thiên hạ nghĩ gì, và mẹ em cũng dạy em như thế, nhưng chắc chắn tất cả những ai quen hay hiểu mẹ, đều dành cho mẹ em một sự thán phục.

Lật lại quá khứ, mẹ em chưa bao giờ nói 2 chữ "giá như", bởi đã là con người, đã phải vươn mình lên để tồn tại, ai cũng hiểu có vấp váp, có ngã đau mới trưởng thành hơn nữa. Chỉ có mỗi bố em thôi, cứ tha thiết, cứ "ngẩn ngơ" nói "biết thế..." nhưng tất cả quá muộn, phải không các anh chị?

Em thương cô bạn thân em bị bạn trai cưỡng hiếp sau một cơn say. Giá như cô ấy có thể gồng chạy và thoát ra? Giá như cô ấy bỏ về ngay khi thấy bạn trai mình say xỉn?... Nhưng là tình yêu, cô ấy, hay cô gái nào cũng thế thôi, làm sao có thể bỏ mặc bạn trai mình trong cơn say ấy? Không ai biết được khi nào cái bản năng của người đàn ông trỗi dậy trong khi trước đó anh ta cũng rất "chân chính" đấy chứ? Cuối cùng anh ta ra đi sau gần 2 năm yêu nhau, lấy đi cái màng trinh của bạn em một cách khốn nạn, với căn bệnh "sùi mào gà" quái ác, cứ chữa rồi lại tái phát. Anh Thành, hay những người đàn ông "chân chính" như các anh nhận, các anh có hiểu nỗi đau đó không?

Em thương cô hàng xóm. Cô ấy quê Hải phòng và là cave chính hiệu, nhưng không phải quá trác táng, để kiếm tiền về xây nhà và nuôi các em ăn học. Nhưng cô ấy cũng biết yêu thương, và rất yêu thương chú hàng xóm cạnh nhà. Như bao người lăn tăn về việc lấy một cô gái điếm, chú cũng khổ sở, dằn vặt, bởi trước chú có hàng trăm, hàng nghìn người đàn ông khác dày vò thân xác cô. Nhưng sự bao dung và độ lượng đã khiến họ vượt qua và hạnh phúc cho tới giờ với 2 đứa nhóc. Tuy vậy, từ trong sâu thẳm cô vẫn áy náy, vẫn rưng rưng khi nhắc lại quá khứ. Nếu là các anh, các anh muốn quá khứ ấy ngủ yên, hay đào bới, xé tan nó ra mà bình luận, để đánh giá cô ấy không được quyền làm vợ làm mẹ?

Bản thân em, em lớn lên với lời khuyên của mẹ "hãy cố gắng cứ lấy thứ quí giá nhất của đời con gái " chứ không phải là "phải giữ lấy thứ quí giá nhất đời con gái", không phải vì mẹ em đã từng có "lỗi lầm" trong quá khứ, mà vì mẹ hiểu ai cũng có cảm xúc như nhau, có lẽ người ta hơn mình chăng ở sự cứng rắn?

Bạn trai em ngày đó là công an, bạn ấy luôn muốn em thể hiện tình yêu và nói rằng ở trong môi trường đó nên bức bí, bạn ấy cũng vạch ra những ước mơ tương lai cho 2 đứa... Trong tình yêu, em thấy mình cũng "nhũn như con chi chi", em đã không thể cưỡng lại sự đòi hỏi của bạn, và chúng em quan hệ, khi đó em 21 tuổi. Em không thấy tiếc, em xưa nay dám làm dám chịu, chỉ có điều tự trong lòng mình em cũng không tự nguyện lắm để làm điều đó, chỉ muốn bạn mình được hạnh phúc, muốn nụ cười mãn nguyện hiện lên khuôn mặt người mình yêu. Em không nghĩ mình khờ dại.

Kết thúc cuộc tình  một năm sau đó, em cũng đã có người yêu mới, và bọn em dự định kết hôn cuối năm nay. Em không phải là người quá hiện đại hay không hề lo sợ để khi mới bắt đầu yêu, em đã nói em không còn nguyên vẹn nữa. Tất cả vì em muốn trung thực với bản thân mình và người mình yêu. Cuối cùng anh ấy đã bỏ qua tất cả, và chúng em vô cùng hạnh phúc bên nhau dù phải mỗi người một nơi cách nhau hơn 200km. Vì thế, có cái gì là tuyệt đối đâu, bạn trai em cũng là "trai tân" chính hiệu đấy chứ, cũng đẹp trai, tài giỏi, nhưng quan trọng là có một trái tim nồng ấm, vậy tại sao anh ấy chọn em?

Em đã "bù đắp" cho chính mình và tình yêu của mình các anh chị ạ. Em học tốt hơn và chỉ ra trường trong một thời gian ngắn nữa. Em đang làm Bí thư Đoàn phường nhiệt tình sôi nổi, làm chủ tịch ban công tác thiếu niên nhi đồng, em vẫn là một người con ngoan, một người yêu tốt. Em tự tin để nói có rất nhiều người yêu thương em. "Đánh kẻ chạy đi nhưng không ai đánh người chạy lại". Nếu em trượt ngã từ cái đà "không còn gì để mất", giờ này em không dám ngồi đây tâm sự và phát biểu thế này. Em cũng tin rằng cuộc đời này không cho không ai một cái gì, nhưng cũng không lấy đi của ai cái gì một cách bất công cả.

Ai sinh ra may mắn cũng được cho một hình hài hoàn chỉnh. Với người đàn ông hay phụ nữ, cái màng trinh quan trọng thật đấy, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là một cái màng sinh học, như bao bộ phận khác trên cơ thể. Anh có thể mất đi đôi mắt không thể nhìn đời nhìn người thì anh nhìn bằng đôi mắt tâm hồn, bằng giác quan và sự cảm nhận; hoặc không anh có thể tự chai lì đôi mắt ấy bằng một lối nghĩ khép chặt.

Em thiết nghĩ, các bộ phận chỉ cấu tạo nên một hình hài, nhưng đâu có quyết định tâm hồn và suy nghĩ của bất cứ ai. Cái màng trinh cũng vậy, sẽ rất tốt nếu cô gái nào cũng giữ được trinh tiết với người chồng yêu thương, nhưng nó không quyết định rằng cô gái ấy có phải người tốt, biết đối nhân xử thế biết bao dung độ lượng.. hay không? Theo em, quan trọng nhất đối với mỗi người đó là thái độ tiếp nhận những tri thức để duy trì tốt và nâng cao cuộc sống theo một tư tưởng tiến bộ. Và tất nhiên ở đó, những người không-còn-trinh như em cũng có tiếng nói, cũng phải được tôn trọng như tất cả mọi người, đúng không các anh chị?

Không biết bạn G có đang theo dõi diễn đàn góp ý cho bạn hay không? Tôi nghĩ rằng với tất cả chia sẻ của mọi người, bạn biết rằng bạn phải làm gì rồi. Một, bạn chia tay để 2 người cùng thanh thản, đau một lần thôi vì ai cũng sẽ phải dựng vợ gả chồng, cô ấy ko là vợ bạn thì sẽ là người khác. Hai là bạn hãy yêu thương chia sẻ với cô ấy hơn nữa, vì cô ấy đã quá đau khổ với quá khứ của mình rồi, đừng dẫm chân lên mà khiến cô ấy khó lòng đứng lên nổi, chắc hẳn cô ấy đang rất suy sụp. Bạn hãy làm theo trái tim mình mách bảo, hãy gạt bỏ lí trí và những lời ong tiếng ve thiên hạ. Bạn hãy xác định được bạn ở bên cô ấy vì cái gì bạn nhé!

Trong Cuốn theo chiều gió có một câu thế này: Cuộc đời chỉ trao gánh nặng cho những ai có thể gánh vác được. Nếu coi  mất trinh tiết là một "gánh nặng", cả em, và rất nhiều người phụ nữ khác đang phải "gánh vác" nó. Mà đã là gánh nặng, thì rất cần những bàn tay giúp đỡ.

Xin thưa  em không cầu cứu, vì "lỗi lầm" trong quá khứ là do em thôi. Nhưng đến bao giờ xã hội còn có những người luôn dang tay đón lấy những người đã từng "lầm lỡ" thì khi đó, hẳn những người phụ nữ mang nhiệm vụ nặng nề kia mới có thể cố gắng, phấn đấu, và luôn mỉm cười với cuộc đời, và còn có thể làm mọi việc tốt hơn tưởng tượng, chứ không phải luôn "tự tin" vì cái màng trinh mà quên đi nghĩa vụ và trách nhiệm của mình, đem màng trinh ra thờ và tự phong mình là tam tòng tứ đức.

Em là một cô gái không còn... trinh tiết!
Afamily

Bình luận bằng Facebook :

Tin cập nhật mới nhất:
Anh từng là người tôi yêu nhất trên đời nhưng giờ là người tôi căm thù nhất trên thế gian. Một năm qua tôi sống như trong địa ngục, ngoài mỉm...
Vì em không còn trong trắng, anh căm hận đi ngoại tình và giờ bắt em phải nuôi con người.
"Với tôi cô không có tiền thì chỉ là một con điếm nhà quê thôi”, Tuấn phũ phàng nói với tôi.
Khi quyết định đưa đơn ly hôn cho vợ, tôi sợ, một ngày nào đó mình sẽ phải rơi nước mắt, phải ân hận vì đã kiên quyết như vậy.
Vợ ngoan
( 07/01/2014 - 09:17:15 AM)
Mà vợ tôi ngoan thật! Nhiều lần làm phép thử, tôi phát hiện ra mình cài mật mã điện thoại, ipad hay laptop chi cho phiền, bởi vợ tôi không có ý...
Tôi hoang mang với chính người vợ mang nhiều mặt nạ quá ghê tởm này. Tôi phải làm thế nào với vợ tôi bây giờ đây?
Thật lòng, khi nói ra những lời này, tôi cảm thấy hổ thẹn với bản thân và thấy có lỗi với vợ mình.
Tôi đã cắn răng chấp nhận nỗi sỉ nhục này, vì chồng tôi hứa, nếu như phá bỏ được cái thai trong bụng cô bồ của anh, anh sẽ quay về bên tôi, làm...
Chị à, nói ra những lời này, tôi thực sự thấy xấu hổ với bản thân. Tôi thành thật xin lỗi chị vì những nỗi đau tôi đã gây ra cho chị và cháu.
Chúng em đi chơi Noel, vào nhà nghỉ, anh chỉ nằm nói chuyện, em sợ anh yếu sinh lí hoặc là Gay.
GIẢI NHIỆT MÙA HÈ VỚI MƯA SMARTPHONE