Em hứa, chỉ cần em xa được anh em sẽ quên tất cả, quên đi những muộn phiền mà em đang ôm lấy. Quên đi những lời cay đắng đầu môi, những câu nói sỗ sàng kia của anh. Anh ơi! Nếu một ngày trái tim em ngừng đập, biết đâu em sẽ quên anh được đấy. Đúng rồi, em sẽ quên anh nếu trái tim em ngừng đập. Vậy là em sẽ phải chết? Nhưng không được anh ơi, em không thể chết, ít nhất em phải xóa được hình bóng trong tim em đã, nếu không, em sẽ chết không thanh thản, chết không nhắm mắt đấy anh ạ. Vì vậy em sẽ không chọn cách chết vào lúc này. Em ngoan ngoãn mua một cục tẩy về để tẩy từ từ hình bóng của anh. Em nghĩ không thể xóa nó ngày một, ngày hai mà chắc sẽ lâu lắm. Em sẽ cố, bắt đầu xóa từ bây giờ...
Anh ơi! Cục tẩy em mua có màu, em càng tẩy nó lại càng đậm hơn. Nó không làm hình anh mờ đi được, thay vào đó, những gì thuộc về anh hiện lên rõ mồm một. Em biết rồi, hay tại câu: "Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ, nên dặn lòng cố nhớ để mà thương". Chắc vì câu này ám ảnh em, em muốn quên anh nên giờ em phải nhớ, nhớ thật nhiều để có thể quên được chăng?

Vậy từ bây giờ, em sẽ không xóa hình bóng anh trong tâm trí anh nữa. Em sẽ để đó, cho nó vào góc bí mật nào đó và khóa chặt nó lại. Nhưng anh ơi, tính em tò mò lắm. Khi em có một cái gì đó bí mật cất giấu kĩ, em lại muốn lục lọi nó ra, đưa đôi mắt bồ câu nhìn qua khe hở nhỏ xíu ấy để thấy nó. Đấy, em hư thế, làm sao có thể khóa nhốt anh vào kho tối bí mật được. Khó quá, khó để em có thể không nghĩ tới anh. Khó để em có thể quên anh. Anh nói cho em biết đi, còn cách nào để em có thể quên anh được không, đơn giản thôi nhé và đừng đụng chạm tới xác thịt em. Em sợ đau, em sợ những vết thương. Với em, anh không để lại vết thương rỉ máu nhưng lại để cho em một vết thương ở trong tim, chẳng biết vết thương này lớn cỡ nào nhưng nó làm em đau nhiều lắm, đau dai dẳng. Không một bác sĩ nào có thể chữa lành vết thương này trong em được. Người ta bảo, hãy để ai gây ra vết thương họ sẽ tìm cách chữa cho em. Nhưng em biết tìm anh ở đâu, tìm anh nơi nào?
Anh giờ xa quá, không xa về khoảng cách địa lý nhưng xa về khoảng cách trái tim. Điều đó mới thật sự là điều làm em đau. Em biết, quên anh là điều không dễ, vì thế em sẽ tập sống không có anh. Người ta nói rằng, nên cưới một người yêu mình chứ đừng nên cưới một người mình yêu anh ạ. Vì vậy, em sẽ không cưới anh đâu. Em tập quên anh, không xóa hình bóng anh đi, em sẽ tập đối diện với nó từng ngày. Em đang đợi một ngày mình thành cát bụi, gió cuốn vào hư không để em được ra biển lớn, đi thật xa, xa mãi đến khi nào không còn được gặp anh nữa.
YuMe
º TIN MỚI CÓ GÌ HOT ?