Anh - chuyến xe cuối ngày lao vút trong đêm, đã quá muộn sao anh vẫn cứ cố chờ khi biết chắc sẽ chẳng còn chuyến xe nào đón đưa anh nữa. Chuyến xe muộn màng cuối ngày lướt đi thật vội và anh vẫn đứng đó như ngóng đợi điều gì. Giây lát trôi qua anh bấm máy đến số quen thuộc, bản nhạc nền vang lên buồn bã...
Mưa, mưa thật rồi, mưa trút nước như trút giận dữ xuống mặt đất xối xả nặng nề. Bến xe buýt vắng lặng, có đôi người cũng đứng cùng chờ như anh, cũng đang mong đợi chuyến xe cuối ngày đưa cất dấu chân tròn vo trong màn nước. Em đến rồi đưa anh đi, có lẽ chăng đó là một may mắn, một niềm vui nhỏ cho anh và cho em. Những người cùng anh đứng dưới mưa không biết phải đợi đến bao giờ và có ai là người đón chân họ về nhà trong đêm tối hay chăng?
Màn nước lạnh lẽo trong đêm phả vào mặt buốt rát, đôi mắt nhòe đi, đôi môi mím chặt nhưng hình như mưa vẫn len lỏi vào miệng người những vị ngòn ngọt của trời đất. Cảm giác cùng anh trở về trong màn nước phủ trắng trời thật êm đềm, lãng mạn. Anh cười nhắc em như thế.

Rồi anh kể chuyện, chuyện xưa chuyện nay, biết bao là thứ chuyện không gợi mở, không kết thúc hòa chung với âm thanh rộn rã phía ngoài bầu trời. Lần đầu tiên kể từ khi quen anh em mới có dịp được nhìn anh thật chậm, thật gần. Không còn cái dáng vẻ vội vã của ngày hôm qua nữa, cũng mất rồi những bồi hồi xúc động mỗi lần gặp anh. Người ta xa nhau mới thấy lòng trống trải, nhớ bâng khuâng, cảm giác bộn bề chất ngất đong đầy. Riêng em đâu thế, gặp anh em thấy mình buồn thiu vô độ, thấy nhớ, thấy tiếc thời gian, thấy giận lòng mình lười biếng trễ nải câu yêu đương. Ngắm anh cười, nụ cười hiền thương ấm áp mà cay cay nơi sống mũi. Anh có hiểu lòng em lúc này bối rối không anh? Em yêu anh tự lúc nào em đâu biết để mỗi lần tự khắc chế sự thổn thức trái tim hồng nơi hồn ngực trẻ "em không thể yêu anh". Đau buốt rã rời một khoảng hồn chơi vơi ngóng đợi.
Yêu thương từ một phía là như thế sao? Không gặp thì nhớ nhung thật nhiều nhưng khi anh đứng kế bên, em lại muốn chạy thật xa, muốn đẩy anh đi về phía không em để tim thôi đau, thôi tìm kiếm bóng hình anh, thôi rơi giọt lệ ngậm ngùi. Hình như em đang chạy trốn, trốn bản thân mình, trốn chạy với điều em nên đối diện. Nấp náu sau bức tường ngăn cách bản thân với anh và thế giới, em lại rụt rè bước chậm rãi về phía ánh sáng có anh, vô tình hay hữu ý, em lại va phải anh. Ôi! Sao mà trái đất tròn...
Cảm ơn cơn mưa nhiều, thật nhiều. Mưa cho em được gần anh đêm nay, cho em hiểu hơn tâm tư anh qua mỗi câu chuyện kể, nỗi lòng anh dàn trải mênh mông cho em thôi buốt nhức. Em cười mỗi lúc có anh kề bên bởi em hạnh phúc, bởi lòng anh hiểu em hơn ai hết.
Tách trà vị chát đầu môi nhưng ngọt lịm nơi cuống họng. Anh và em cùng ngồi hết đêm nay như thế nhé! Bình yên và lặng lẽ. Ngày mai em sẽ ngủ vùi một giấc dài sâu thẳm rồi vươn vai tỉnh cơn mộng mị. Có một mình nhưng cảm giác khoan thai êm đềm, hạnh phúc tràn đầy khi cơn mưa lòng mình đi qua tự bao giờ.

Chẳng dấu anh tình em gửi gắm cho anh là nhiệt huyết tuổi trẻ. Yêu, cho, nhận... vòng tròn bất biến sẽ mãi là như thế nếu như anh một mình. Xin ôm nỗi buồn riêng em về cho thế giới đã trôi qua rồi. Hết đêm nay, anh về mái ấm gia đình, anh cũng không cần nơi trú tạm chờ cho tan cơn giông, không cần chén trà gừng cho ấm nóng bờ môi. Người vợ hiền sẽ nâng niu anh từ giấc ngủ say nồng, xoa đôi bàn tạnh lạnh ngắt trong đêm khuya. Em đứng xa chờ anh bước lên chuyến xe chiều chạy vút lẫn trong bóng tối phủ dày. Hãy nhớ nhé anh! Còn có em bên đời luôn dõi về phía anh.
Chào tạm biệt người em dấu yêu. Vẫn sẽ yêu anh cho dù không được nhận sự đáp trao, không nhận được hoa trong ngày lễ tình nhân, sinh nhật dẫu một tin nhắn chúc mừng cũng thấy lẻ loi nặng nề. Anh về theo chuyến xe cuối ngày, tựa đầu trên ghế có khi nào chợt nghĩ tới em không?
T-MBG
º TIN MỚI CÓ GÌ HOT ?